hanoicomputerservices
Kết quả 1 đến 1 của 1

Chủ đề: Cảm giác trong bóng bàn (P4)

  1. #1
    Thành viên tích cực
    Ngày tham gia
    Jan 2014
    Bài viết
    109

    Cảm giác trong bóng bàn (P4)

    d. Keo dán

    Chúng ta chỉ quan trọng mút, ít ai biết keo dán cũng đóng vai trò rất lớn trong vấn đề truyền lực từ mút qua cốt. Với những mút mềm dán vào vợt cứng ít cảm giác thì keo chỉ là chất kết dính, cảm giác của mút đã bị mất rất nhiều (cốt không rung) nên cảm giác của keo làm sao còn đủ để cảm nhận.

    Tuy nhiên, nếu chơi mút cứng như Tenergy tới H3 D41-42 trên những cốt có nhiều feedback thì lớp keo lại trở nên cực kỳ quan trọng. Dân trên mytt truyền nhau một công thức là 5 lớp keo sữa 3 lớp booster, hoặc 3-5 lớp keo tăng lực – nghĩa là họ chơi keo rất dầy. Miếng mút Ma Lin quăng lên khán đài đã chứng minh điều ấy: CNT xài keo rất bạo, dù đã qua khỏi thời kỳ keo tăng lực.


    Hình minh họa

    Vậy tại sao Ma Lin phải dán keo sữa chi cho dầy vậy, nếu tune bằng booster thì mắc gì phải tốn thêm keo?

    Đó là câu hỏi mà chỉ có thực nghiệm mới có thể trả lời chính xác, em cũng thử làm một lớp keo rất dầy trên miếng mút cứng tương đương loại bọn CNT xài, kết quả rất lạ. Lần đầu tiên cách nay 1 năm, em cũng thử trên cốt 5 lớp thì thấy càng dán nhiều keo đánh càng mất lực, mà vợt của Ma Lin thì có lớp seal dầy cộm – đã seal cốt tức là muốn tăng tốc độ thì tại sao lại làm mất lực, câu hỏi này khi ấy em bí lù. Lần sau này em cũng seal vợt 5 lớp bằng 3 lớp sơn chống xước loại cứng, quất cho 7 lớp keo vào mút, 2 lớp vào cốt. Lần này đánh khác hẳn, nếu dán ít keo thì vợt rất cứng, bóng đi thẳng – nhưng dán nhiều keo thì lại có cảm giác rất mềm và bám xoáy, quăng hết tay dứt điểm vẫn an toàn. Một lần tai nạn dán mút Tàu vào cốt Runlox không dính, em chơi luôn 5 lớp keo và 2 lớp trên vợt, sau khi dán ép vào 1 giờ lấy ra đánh thì được một cảm giác giống y như là đánh vợt arylate vậy, lớp keo dầy nó chống shock rất tốt. Khi chuyển qua những loại keo đặc hơn và cứng hơn thì cảm giác này càng tăng rõ rệt, hoàn toàn khác khi chỉ xài một lớp keo. Khi đã nghiện cảm giác có lớp keo dầy thì khó mà đánh lại với kiểu dán tiết kiệm vừa đủ dính, bọn Tàu xài keo DHS (rất đặc) là có lý do chính dáng, sang hơn thì xài FineZip của Nittaku. Lớp keo này khắc phục nhược điểm quá đàn hồi của cốt gỗ 5 lớp, cộng với lớp seal nữa nên Ma Lin dán keo dầy là có lý do.

    Một trong những điểm yếu của booster là dán keo không dính, hoặc sau khi boost luôn lớp keo thì nó nhão nhét ra, khi dán lên vợt thì mút tự bung. Đặc điểm này cũng thấy trên những loại keo tăng lực dán dầy mà nôn nóng ép vào cốt sớm. Nếu may mắn mút không bung ra thì cũng cho cảm giác như có một lớp đệm hãm lực, có nhiều người lại thích cảm giác này.

    Khi mua mút Tenergy cũ từ mấy tay vợt lão tướng, họ gởi em một xấp mút có keo dầy cộm, em gởi mail lại hỏi có phải speed glue không thì họ bảo đấy là keo sữa, nhưng họ thích cảm giác dầy keo mà lót 1.9mm. Họ dán dầy rồi mới xài booster, chấp nhận cảm giác nhão của keo nhưng lại làm cho cú đánh cực kỳ chính xác, ít lực thừa nếu như phải đở những quả giật khủng hoặc đối giật với tốc độ tia chớp. Bác nào thích chơi booster để có cảm giác keo tăng lực, dán mút ngay khi còn cong quặt mà vẫn bám cốt thì làm theo cách này: khi mút còn cong (bề mặt sponge còn chút cặn chất booster) thì quét lên 1 lớp keo sữa rồi chờ 1 ngày. Lột bỏ lớp keo này (vì nó rất mềm) rồi dán lên nó 3-5 lớp keo sữa, chờ nửa ngày rồi mới dán thêm 1 lớp keo lên mút lên cốt rồi lăn đè hoặc ép lại trong 1 giờ.

    Theo trình tự thời gian thì tối nay dán 5 lớp keo, chờ tới 2 giờ nữa đánh thì mới dán vào cốt rồi ép nó một hồi cho dính chắc. Rìa mút có thể hơi vểnh lên nhưng dùng cây lăn nó sẽ bị ép chặt xuống, 5 lớp keo có cường độ rất cao, không lo bung ra đâu. Dán vợt kiểu này thì khá tốn keo, bù lại sẽ có lại cái cảm giác chơi keo tăng lực trong vòng 2-3 tuần. Nếu boost mà phải đợi nó phẳng lại mới dán thì mất hết cảm giác rồi (vừa mất thời gian chờ nữa) chỉ còn tốc độ với một miếng mút đã mềm hơn.

    e. Sự cộng hưởng khi làm việc chung

    Chúng ta đã bàn tới từng thành phần cấu tạo nên một cây vợt, bây giờ khi gộp chung lại thì kết quả sẽ ra sao? Rất khó có thể nói kiểu combo nào là tối ưu, vì nếu đưa cho Kiến Quốc cây vợt của Ma Long thì chưa chắc gì bác Quốc đánh thắng trình B phong trào. Hoặc lột miếng H3 nờ-tê từ cây vợt của Long cho Quốc dán vào Sadius thì cũng như chưa biết giật vậy. Mỗi bác đã có một kiểu cảm giác vợt riêng, dù kỹ thuật cao cấp không có ai sai nhưng nếu đổi vợt mất cảm giác thì không đánh được.

    Những bác chơi phong trào trong nước cứ ráo riết săn hàng “tuyển”, từ H3 lót xanh đỏ cho tới Tenergy “chưa tune” hàng cấp phát trực tiếp từ BTY. Nhưng nếu em đưa các bác một cây vợt của cao thủ Châu Âu mà không nói gì thì bảo đảm khi cầm lên đánh sẽ chê ngay. Mút Tenergy hàng tuyển đánh rất chậm, còn mút H3 lót xanh bán ngoài thị trường chưa có miếng nào thực cứng tới D41 độ. Chúng ta chỉ săn “từng phần”, may lắm thì có 1 miếng H3 ngon nhưng cốt và mặt bên kia lại phá đám, chưa kể cách tune không đúng và dán keo cũng sai, cốt xài không hợp với lối đánh,…kết quả vẫn là một cây vợt khập khểnh. Nếu biết cách phối hợp theo đúng trình độ kỹ chiến thuật thì có thể tạo ra một loại vũ khí rất vừa tay, hiệu quả mà giá thành lại rất rẽ. Vd nếu chỉ có mút Tàu “market” kiểu 729 hay Yinhe, vợt cũ mà mút Bh cũng dở ẹc thì cái gì khiến tất cả khi gộp lại thành ra một cây vợt “ngon” – đó chính là cái cảm giác cộng hưởng khi làm việc chung.

    Có thể gọi là “cộng hưởng” mà cũng là “bù trừ”, một combo hoàn chỉnh phải hoặc là đẩy mạnh hoàn toàn một mặt, hoặc là tất cả đều bằng nhau. Nếu là thiên về tốc độ thì có thể kể đến nhóm gai công hoặc thìa vuông, chơi theo kiểu Schlager hay rơ VN cũng là một cách thiên hết về tốc độ. Nếu nghiên về xoáy thì có rơ Châu Âu cổ điển với kiểu vợt rất mỏng và dai, loại này mà đi chung với mút mềm chậm nữa thì xác định là rất xoáy. Rơ hiện đại chuộng sự hài hòa, nghĩa là có cả hai nhưng đều ở mức độ trung bình.

    Timo Boll thành danh với cây Vis và miếng Sriver EL, không quá xoáy hay bạo lực, cái mà Boll chú trọng là cảm giác và khả năng kiểm soát bóng. Waldner nổi tiếng với cây Dicon và hai miếng Sonex, bác nào từng chơi qua phối hợp này xin cho biết tốc độ và xoáy? Chỉ là trung bình thôi nhưng cảm giác “bén” của nó mới là cái lưỡi dao mà Waldner xài. Zhang Zike xài Vis với H3 và T64/05fx, đánh rất mất lực và không có cú Fh sát thủ, vậy mà Zhang cũng thành một đại cao thủ ghi danh vào lịch sữ. Quy luật cộng hưởng là đẩy tất cả về một phía và làm tối thiểu phía còn lại, còn “bù trừ” là cộng trừ với nhau cho ra một phối hợp “không chê chổ nào được” – xu hướng TG đang ở vào thời kỳ chuộng sự trung dung để đẩy cảm giác an toàn lên tối đa.

    Đẩy tất cả về một phía cũng là cách hay, tuy nhiên vẫn nên giữ 1/9 chứ không nên chọn 0/10. Vd nếu chơi gai công - nghĩa là thiên về tốc độ - thì cũng nên chọn loại gai có thể tạo hoặc biến đổi xoáy, vì có chút xoáy thì bóng sẽ vào bàn an toàn hơn là phản xoáy. Vợt chơi gai công cũng nên có chút cảm giác, nếu là carbon thì nên mỏng hoặc innerforce, nếu là vợt gỗ 7 lớp thì ít ai dám đẩy tốc độ lên tối đa với dòng Korbel SK7 hay Clipper CR. Kiểu phối hợp gai công cổ điển xài vợt dầy nhưng gỗ mềm (ayous hay basswood), kiểu hiện đại xài vợt mỏng có lớp composite (arylate-carbon hay innerlay-carbon).

    Chơi thìa vuông kiểu Nhật là một cách đưa tốc độ lên cao nhưng vẫn giữ độ xoáy, các cao thủ vợt thìa như Kim và Ryu cũng chỉ xài vợt gỗ (Hinoki) vì ngoài tốc độ còn có cảm giác bóng rất cao (ai từng chơi vợt Hinoki một lớp sẽ hiểu cảm giác này thế nào). Nghĩa là bên cạnh tốc độ khủng và xoáy vừa phải, họ vẫn còn chừa một khoảng lớn cho cảm giác để đảm bảo độ an toàn của cú đánh: mút khá nãy nhưng mềm (dễ đánh), vợt khá mạnh nhưng có cảm giác (khác với vợt đàn hồi). Nếu chơi vũ khí thiên về tốc độ thì sẽ phải luôn tấn công chứ khó mà phòng thủ lâu bền, nghĩa là sẽ luôn phải đối diện với những cú đánh chấn động mạnh (vì bên kia phang qua ta phang lại). Câu hỏi là chấn động này sẽ truyền đi đâu, chuyển hết vào bóng trở lại hay đi vào cánh tay? Ở đây sẽ chia ra 3 ngã rẽ: xài cốt cực kỳ cứng để bóng dội lại hoàn toàn (1), xài cốt có lớp giảm sốc để lực thừa bị triệt tiêu vào cấu trúc vợt (2), xài cốt có cảm giác tốt để có thật nhiều feedback nhưng bù lại chấn động sẽ lan truyền vào tay (3) (các khớp tay phải ngon lành, nếu không sẽ bị đau). Đại diện của (1) là Schlager, của (3) là Ryu Seng Min, nhóm (2) thiên về phối hợp trung bình đều.

    Kiểu phối hợp Sadius + mút mềm nãy có cái hay là tuy có tốc độ nhưng cây S có lớp balsa làm giãm rất nhiều độ rung (gần như mất hoàn toàn). Kiểu kết hợp này đẩy tốc độ lên rất cao và triệt tiêu độ nhún đàn hồi, nghĩa là một cao một thấp thành ra là tỉ hòa – những miếng Bryce hay BryceSpeed thuộc nhóm low-thow tức là ít bám xoáy. Chứ nếu xài vợt có cộng lực do nhún thì sẽ rất khó điều chỉnh bóng với mút nhanh: chỉ cần thay đổi một li thì bóng đi sai một thước.

    Bọn Tây chơi rơ giật xoáy rất thích Sriver (sau này là Tenergy) vì nó chậm, khi vào thẳng bóng thì nó bị lớp sponge bọt khí hãm lực lại chứ không vọt mạnh ra như loại tension đời cũ – dù có bác vẫn đánh cốt carbon hay gỗ 7 lớp cực nãy. Nhờ thế mà cú giật cầu vồng lại an toàn, ít có bọn Tây nào chơi rơ này với nhóm Stiga Boost hay BTY Bryce (do bóng vọt ra quá thẳng). Với phối hợp Sadius và mút mềm nhanh sẽ tạo ra một lối đánh rất đặc trưng: An-nam-mít Xì-tin. Dân ta vẫn truyền nhau rằng cây Sa đời cũ (cán sẫm tem đồng) đánh “có cảm giác” hơn cây đời mới (cán nhạt tem bạc).

    Sự khác nhau nằm ở độ già và độ cũ của cây vợt cho feedback lên tay nhiều hơn, cho dù các tay vợt này cảm nhận cú đánh chủ yếu dựa vào độ chấn động của vợt (truyền thẳng theo lớp Hinoki và Balsa) và độ lưu bóng ở mút. Bóng đi thẳng và thấp nên cũng giống như chơi gai công, không cần cảm giác đàn hồi làm gì, vì chỉ là giống như bắn thẳng tới mục tiêu – càng nhún lại càng yếu. Với kỹ chiến thuật như thế thì rơ Vn nếu vẫn giữ Sadius mà dán Tenergy vào sẽ đánh rất dở, còn tệ hơn thời chơi Bryce với keo tăng lực (kết quả các giải gần đây đã nói lên tất cả). Phối hợp với những miếng mút có topsheet mềm bám đánh cũng rất tệ, nếu dân VN vẫn trung thành với Sadius thì nên chơi những miếng mút có topsheet lì ít xoáy, không nên chơi sponge bọt khí (quá nhún). Phối hợp hay nhất là với những miếng mút mềm nhưng cho bóng đi thẳng (low-throw), bề mặt không tacky (có lớp satin mờ chứ không nên bóng mềm). Đã nghiêng chiều nào thì phải đưa hết về một phía, tránh nhập nhằng.

    Như em đã nói, một cây vợt cực nhanh cực xoáy là một cây vợt cực dở, nếu phối hợp kiểu đó thì chỉ giống như anh nhà giàu ăn vận bóng nhoáng nhưng càng lòi ra cái vẻ chân quê hiện rõ lên mặt. Rất nhiều người sau khi “nghiên cứu kỹ lưỡng” bèn ra tiệm đặt mua một cây vợt có thông số cao nhất, dán vào hai mặt mút cũng có các chỉ số tuyệt đối, thế là họ tin rằng đấy là vũ khí tốt nhất, bây giờ chỉ còn phải tập sao cho thuần phục được nó. Cho dù đó không phải là Sadius, vợt ấy vẫn rất có độ đàn hồi, mút ấy cũng có độ kiểm soát cao, nhưng vẫn đánh…không được! Hóa ra một phối hợp tốt nó nằm ở mức trung bình chứ không phải là maximum.

    Bọn CNT đánh Vis, nhưng nhìn trong bảng thông số thì Vis chỉ nằm ở mức trung bình khá, Tenergy chỉ nãy ở mức allround còn H3 thì chậm ai cũng biết rồi. Bọn Châu Âu cũng chỉ xài cốt từ All+, Off- cho tới Off (arylate-carbon) là nhanh lắm rồi, mút thì vẫn T05 ở mức allround. Thế hóa ra tụi nó chẳng hiểu gì về các thông số, hay các chỉ số ấy chỉ để…quảng cáo mà thôi? Nhiều người biết em chắc còn nhớ dạo 2005 em xài cây Joola Cat All+ Texalium với mút ghép, mặt Bh là miếng Joola SambaN-tect. Nếu nói về thông số thì đây là cây vợt dành cho dân…mới tập chơi (là quà tặng từ Úc, của người cô khi mua vợt đã nói với ông chủ tiệm rằng em…mới biết chơi) nhưng em vẫn thịt được rất nhiều cây Xa-điểu với hai mặt cực khủng với cái chiêu bóng buồn ngủ không lực (trình độ của em lúc ấy là đi chân không, quần dài áo sơ mi đánh bóng). Trình thấp mà vợt dỏm, thế mà thắng hoài thì thật lạ, kiểu như có bác xài cây vợt Đường Sắt Hà Nội mà vẫn thịt cao thủ. Giống như hai tướng đánh nhau, một bên cỡi ngựa ốm đói bệnh hoạn nhưng biết nghe lời, còn bên kia thì ngựa chiến nhưng bất tuân – một bộ vũ khí cực xoáy cực nãy cũng giống như con ngựa bất kham vậy.

    Xu hướng TG hiện nay là xài phối hợp trung bình đều, vợt có lớp chống sốc nhưng vẫn cho cảm giác tốt chứ không phải cứng lì như loại carbon hồi xưa. Những cốt Zylon-carbon hay S-ZLC mới ra hiện nay có tốc độ chỉ tầm mức độ Off hoặc Off- chứ không như thời xưa 20 năm trước (tốc độ càng cao là thời trang), những cốt có lớp composite được đưa vào gần lõi cho cảm giác rất tốt, gần như cốt gỗ nhưng khi va chạm mạnh lại rất an toàn.

    Những hãng vợt khác nhau đều cũng theo cái thời thượng này chứ không hẳn chỉ có BTY, nghĩa là TG chuộng vợt có độ nãy trung bình, cảm giác gỗ được bảo tồn khiến cho độ an toàn vẫn giữ mà khi cần phát lực thì tốc độ vẫn khá cao. Kiểu mút có lót bọt khí đã có từ 10 năm nay nhưng vẫn chưa làm sao thay thế được, những mút càng gần đây càng đưa độ cứnglên cao và làm mất lực shock bằng cách tạo sponge tổ ong thay vì bọt nhỏ như Spring sponge của Tenergy (vd Tibhar Evo.P-MX, Rasant,…).

    Loại bọt khí mịn rất khó kết hợp với cốt thuần gỗ trong khi nhóm mút tổ ong lại làm việc chung hài hòa với đám cốt gỗ mõng đàn hồi, chỉ vì ở chổ “bù trừ” lẫn nhau. Kiểu bề mặt lì và sponge tổ ong khiến độ bám bị giới hạn, khiến bóng vọt tới thấp hơn là đánh với Tenergy, khi kết hợp với cốt nhún sẽ không bị vồng lên cao quá, mà vẫn có thể phát lực an toàn.

    Bọn Âu ngày nay đánh xoáy nhưng đã biết chuộng rơ bóng thấp đi thẳng kiểu Tàu, chúng không còn thiên về độ đàn hồi cộng lực nữa mà đã biết chơi gần bàn hơn, đó là do bọn họ đã chuyển qua phối hợp vũ khí chậm và ít nhún hơn. Trước đây, độ lưu bóng cao cũng đồng nghĩa độ đàn hồi lớn, khi đánh mạnh sẽ đi xa hoặc nếu bóng trúng đầu vợt sẽ bị cộng thêm lực nên đi dư – khó canh bàn. Nếu xài mút mềm cũng có độ lưu bóng cao nhưng lại thiếu lực khó đánh dứt điểm.

    Kiểu phối hợp bù trừ ngày nay cho độ lưu bóng cao nhưng không bị trường hợp bóng chạm phần đầu vợt sẽ đi mạnh hơn, vì có lớp chống sốc, nên mút cứng càng dễ áp dụng mà không sợ dư lực – ngoài ra mấy miếng cứng cũng không nãy điên như thuở xưa, vì cái kiểu sponge “đánh nhẹ thì cứng, đánh mạnh lại cảm thấy mềm”. Vợt cũng thế, đánh ít lực thì cảm thấy nãy, quất hết tay thì bóng lại bị mất lực vào bàn cũng như là giật nhẹ (thế thì tội gì phải cắn răng mím lợi mà phang?). Vì đánh thế nào cũng vào bàn một kiểu, một khoảng cách nhất định cho nên độ an toàn tăng lên cực cao! Bấy giờ sự tập luyện không còn nhằm vào chuyện kiểm soát bóng cao thấp ngắn dài nữa – để cho cái vũ khí đảm nhiệm – chỉ cần quan tâm sao cho đánh trúng bóng, còn lại là cho chiến thuật và độ khó (tỉ lệ xoáy/lực, độ cong,…) của một cú đánh.

    Cũng không cần phải cố gắng “phiêu” và “ma sát” bóng nữa, cũng không quan trọng chi li góc độ từng cú đánh, hoặc đè bóng sợ ra ngoài, hoặc hãm lực chỉnh xoáy,…rất là áp lực. Bọn Tây ngày nay đánh bóng khác xưa rất nhiều, có phần giống rơ Tàu thời Ma Wenge và Kong Linhui, chỉ đánh một động tác ngắn gọn nhưng bóng đi nguy hiểm khó đỡ hơn nhiều.

    Quay lại bọn Tàu, từ thời Ma Wenge và Kong xài vợt 5 lớp giống Waldner với mút low-throw bên Fh, sau đó chúng chuyển qua vợt 7 lớp (low-throw) đánh với mút DHS (hi-throw) một thời gian rồi ngả hẳn về vợt 5+2 lớp composite với mút DHS cứng (mút cứng thì đi thẳng hơn). Ma Long và Wang Liqin cũng khởi đầu bằng vợt 5 lớp, cũng chuyển qua 7 lớp rồi dừng lại ở 5+2 lớp.

    Cho dù kiểu vợt nào, gai công hay mút bám thì bọn Tàu vẫn chỉ có một kiểu tấn công, đó là bóng đi thẳng và sát lưới (chỉ trừ Xu Xin đánh xa bàn cầu vồng, nhưng khi áp vào hắn cũng đánh thẳng) hay nói theo ngôn ngữ chung thì bọn Tàu thích kiểu bóng low-throw, dù có ít xoáy hay nhiều xoáy cắm tới nhưng điều quan trọng là độ nãy lên rất ít, khiến cho rất khó phản công lại. Bọn Tây có thể đối giật với nhau cả chục quả nhưng khi đánh với bọn Tàu thì chúng lóng ngóng như chưa biết đối giật vậy. (Bọn Tây đánh với em cũng thế, dù trình cao hơn nhưng khi em đánh Fh thì chúng chỉ lốp lên cao chứ không dám đối giật - đồng nghĩa với việc đưa bóng cho em đánh góc trước). Đối giật xa bàn là thế mạnh của rơ Tây nhưng bọn Tàu đã đánh bại trò ấy chỉ bằng cách phối hợp vũ khí. Câu hỏi đặt ra là, nếu phối hợp cho bóng low-throw thì cảm giác sẽ ra sao? Xin thưa là rất…khó đánh, vì nếu quen kiểu đánh hi-throw thì bóng đi yếu xìu.

    Bọn Tây cũng đâu phải vừa, chúng cũng lấy vợt bọn CNT đi kiểm ra đủ kiểu nhưng vẫn không lý giải được tại sao đám CNT đánh mạnh lại khó đở như vậy. Nhiều thằng SV Tàu đi du học mang theo các vũ khí và bí kíp tập luyện sang Châu Âu, vẫn làm trùm một cõi dù chúng chỉ là hạng vô danh bên Tàu. Nhiều tay vợt CNT sang Sing đầu quân, thiếu mút nờ-tê nhưng chúng cứ làm bá chủ cái vũng sình ĐNÁ với những miếng Nittaku H3 pro tầm thường. Nhiều ông HLV Tàu đi các nước khác, vẫn không có mút tuyển mà cứ đào tạo đệ tử ngon lành bằng những miếng mút sẵn có trên thị trường. Hóa ra đằng sau cái miếng H3 thần thánh ấy còn có những điều ẩn giấu khác, đó là làm sao để tạo ra những cú đánh bao gồm các tính chất như ý, mà miếng H3 chỉ là một phần cái công cụ để thực hiện. Cảm giác của một phối hợp low-throw là bóng như cứ tuột xuống và đi thẳng chứ khó lòng mà đánh bóng lên cao như cầu vồng. Đánh va chạm mạnh thì mất lực còn mím môi ma sát cho bóng đi xoáy thì nó lại chậm rì. Đập thẳng vào bóng thì bóng đi tuột cắm vào lưới vì quá ít lực, thế mới khó!

    Xem những trận Boll, Jun hay Dima đánh với bọn CNT thì phần lớn bọn họ đở hụt hoặc đoán sai quả giật Fh của bọn CNT chứ ít có chuyện đở trúng mà bóng nhiều lực xoáy quá dội ra ngoài. Rõ ràng cú giật Fh của bọn CNT nhanh và khó đoán chứ ít khi dựa vào xoáy và lực để thắng. Xem các pha chiếu chậm rõ ràng tốc độ và xoáy không quá cao nhưng bọn Châu Âu cứ lóng ngóng không biết phải làm sao đánh phản công lại, toàn là thừa thiếu một chút.

    Em từng đánh với bọn SV Tàu được đào tạo chính quy trong nước, cú giật của bọn chúng nhanh và chuội nhưng không phải là nhiều xoáy (nếu muốn nhiều xoáy chúng phải đánh chậm và vồng cao lên). Đánh kiểu Hi-throw là một cách có thể làm được, nhưng đánh Low-throw mới thực là khó chịu. Đánh vợt phối hợp theo đúng kiểu Tàu mà cắn răng phang cho mạnh chấp người ta đở lại thì đúng là húc đầu vào tường, bọn Tàu không có hiệp sỹ mà cũng chẳng có Samurai, hơn nữa miếng mút Tàu không có lợi về lực bằng mút Tây. Đánh nhanh bất ngờ khó đoán, mà bóng đi thấp khó biết xoáy bao nhiêu, đánh được góc chết ở những tư thế khó tưởng thì mới mang đậm bản chất Tàu. Muốn được như vậy thì vợt và mút phải phối hợp sao cho động tác và kết quả cú đánh không nằm trong suy nghĩ và quán tính của bọn Tây - nghĩa là làm cảm giác của đối thủ bị loạn. Vd như thấy động tác ngắn nhưng bóng lại đi nhanh, nghe tiếng lớn nhưng bóng đi chậm, thấy quăng hết tay thì bóng lại đi cắm xoáy chứ không quá dài và nhanh, thấy giật mà thành bạt, thấy bạt mà bóng lại đi xoáy,...Muốn như thế thì phối hợp vũ khí phải đưa về một cảm giác duy nhất và buộc phải giãm thiểu lực đàn hồi để cú đánh luôn "có một cái gì đó" để dựa vào an toàn. Phối hợp Vợt Composite + H3 D41 dễ đánh góc nhất, 3 năm trước em từng bị bất ngờ vì không nghĩ là có thể đánh được bóng khó như thế.

    Lúc mà Zhang chưa thành danh thì có thằng HK đã chôm cái combo này đánh thắng nhiều tay cao thủ - chỉ vì cú đó, ngoài ra các kỹ thuật còn lại là trung bình. Trận gặp lại mới đây nhất thì ku đó không ngờ rằng chính hắn bị chơi lại bằng cú sở trường, các ván đấu kết thúc quá nhanh khi hắn phải cần có xoáy để mượn, còn tự tạo xoáy thì bị đánh trước mất rồi - toàn là ép góc vì ku này biết đở phản công Bh khá tốt. Dù sao thì đó cũng là một sư phụ "không mất tiền học phí" đã khai ngộ cho em sự lợi hại của các cú tấn công low-throw. Bóng đã đi thẳng lại còn cắm vì xoáy nhiều thì quả thực là chỉ có bọn CNT làm được, khi chơi kiểu phối hợp mới này rồi thì cú Fh của chúng quả thực là nhàn nhã và tự tin dù là đánh rất ác bóng, nhất là khi đối đầu với TG còn lại.

    (Còn tiếp)
    Sửa lần cuối bởi hairau; 01-12-2015 lúc 02:59 PM.

Quyền viết bài

  • Bạn không thể đăng chủ đề mới
  • Bạn không thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài
  •  
Dich vu IT